Untitled Document
Đăng nhập
Username:
Password:
Liên hệ quảng cáo

Số lượt truy cập

Đang có 1 người xem.

Search in TCYH

Keywords    

TÌM KIẾM NÂNG CAO          
  Tác giả :
Nhan đề :
Tóm tắt :
Title :
Abstract :
Từ năm :    đến :

* Năm 2013 - Tập 17 - Số 3
GIA TĂNG THỜI GIAN NGỦ CÓ LIÊN QUAN VỚI VIỆC GIẢM TÌNH TRẠNG BÉO PHÌ Ở TRẺ VỊ THÀNH NIÊN CÓ THỜI GIAN NGỦ ÍT?

Tăng Kim Hồng*

TÓM TẮT :

Mục tiêu: Nghiên cứu này nhằm xác định việc thay đổi thời gian ngủ có thể ảnh hưởng đến các chỉ số khách quan của tình trạng béo phì ở trẻ vị thành niên trong thời gian 5 năm hay không?

Phương pháp: Một nghiên cứu đoàn hệ tiền cứu 5 năm được thực hiện từ năm 2004 đến năm 2009. Chiều cao, cân nặng, chu vi vòng eo, bề dày các nếp gấp da cùng với thời gian dành cho hoạt động thể lực, xem tivi và cho việc ngủ hàng ngày của trẻ cùng với thói quen ăn uống được thu thập hàng năm từ 759 học sinh cấp II TPHCM. Trẻ có thời gian ngủ ít hơn 6g/ngày vào lúc đầu nghiên cứu (64 trẻ/759 trẻ) được chia thành hai nhóm: nhóm tăng thời gian ngủ để đảm bảo đủ ≥8giờ/ngày vào lúc kết thúc nghiên cứu (n =34); và nhóm trẻ vẫn duy trì thói quen ngủ 6giờ/ngày hay ít hơn (n=30). Nhóm trẻ có thời gian ngủ đủ (≥8giờ/ngày) từ lúc đầu nghiên cứu cho đến kết thúc nghiên cứu (n=695) được xem như là nhóm chứng”. Sự thay đổi của các chỉ số của tình trạng béo phì cho mỗi nhóm có thời gian ngủ khác nhau được so sánh bằng ANOVA. Mô hình hồi qui đa biến GLLAMM được áp dụng để khảo sát mối liên quan dọc giữa thay đổi BMI và các yếu tố nguy cơ bằng STATA 12.0

Kết quả: Hai nhóm trẻ có thời gian ngủ ngắn có các đặc điểm lúc bắt đầu nghiên cứu giống nhau. Tuy nhiên, qua 5 năm khảo sát nhóm trẻ có thời gian ngủ ít và vẫn tiếp tục duy trì tình trạng này cho đến kết thúc nghiên cứu có sự gia tăng BMI và mỡ cơ thể hơn nhóm trẻ có thời gian ngủ ít vào lúc bắt đầu nghiên cứu nhưng có cải thiện thời gian ngủ (1,21±0,33 kg/m2 và 2,36±0,54 kg, p<0,05), sau khi hiệu chỉnh cho các yếu tố liên quan khác. Chúng tôi không thấy sự khác biệt một cách có ý nghĩa trong các chỉ số của tình trạng béo phì giữa “nhóm chứng” và nhóm có thời gian ngủ ngắn nhưng tăng thời gian ngủ lên dần. Phân tích đa biến cho thấy sau khi hiệu chỉnh cho các yếu tố gây nhiễu khác, việc thay đổi thói quen ngủ làm BMI giảm đi 0,48.

Kết luận: Nghiên cứu này gợi ý rằng việc thay đổi thời gian ngủ từ ít sang đầy đủ có thể làm nhẹ bớt tình trạng tăng lượng mỡ cơ thể.

Từ khóa: tình trạng béo phì, mỡ cơ thể, thời gian ngủ, trẻ vị thành niên

ABSTRACT :

LONGER SLEEP DURATION ASSOCIATES WITH LOWER ADIPOSITY GAIN
IN SHORT SLEEPER ADOLESCENTS

Tang Kim Hong* Y Hoc TP. Ho Chi Minh * Vol. 17 - Supplement of No 3 - 2013: 153 - 158

Objective: To verify whether an increase in sleep duration over 5 years could impact objective indicators of adiposity in adolescents.

Methods: A 5-year prospective cohort study was conducted between 2004 and 2009. Height, weight, waist circumferences and skinfold measures as well as time spent for physical activity, TV viewing and sleeping time as well as eating behaviors were collected annually among 759 junior high school students in Ho Chi Minh City. Short sleeper with less than 6hours/day at the baseline (64/759 adolescents) were divided into two groups: those who increased their sleep duration to 8hours/day or more at year 5 (n=34); and those who maintained their short sleep duration habits (n=30). Students who reported sleeping ≥ 8hours/day at both baseline and year 5 (n=695) were used as a control group. Change in adiposity indicators for each sleep-duration group was compared using ANOVA. Multivariate regressions with generalized linear latent and mixed models were applied to assess longitudinal relationship between BMI and other risk factors using STATA 12.0.

Results: The two short-sleep-duration groups had similar baseline characteristics. However, short-duration sleepers who maintained their short sleep duration experienced a greater increase BMI and body fat over the 5-year follow-up period than short duration sleepers who increased their sleep duration (1,21±0,33 kg/m2 and 2,36±0,54 kg, respectively, p<0,05), after adjustment for other covariates. We found no significant difference in adiposity changes between the control group and short-duration sleepers who increased their sleep duration. After adjustment for other confounders in multivariate analysis, changing sleeping habit was associated with a reduction in BMI of 0.48.

Conclusion: This study suggests that shifting sleep duration from a short to a healthier length is associated with an attenuation of body fat gain.

Key words: Adiposity, body fat, sleep duration, adolescents

Toàn văn HTML |  Toàn văn PDF