Untitled Document
Đăng nhập
Username:
Password:
Liên hệ quảng cáo

Số lượt truy cập

Đang có 1 người xem.

Search in TCYH

Keywords    

TÌM KIẾM NÂNG CAO          
  Tác giả :
Nhan đề :
Tóm tắt :
Title :
Abstract :
Từ năm :    đến :

* Năm 2017 - Tập 21 - Số 2
STRESS OXY HÓA DO H2O2 TRÊN TẾ BÀO DÂY CHẰNG NHA CHU NGƯỜI

Nguyễn Thu Thuỷ*, Rudee Surarit**

TÓM TẮT :

Mở đầu: H202 thường được sử dụng như là một tác nhân gây stress oxy hóa bên ngoài tế bào trong các nghiên cứu trên tế bào nuôi cấy, nhưng chưa từng được tìm hiểu về khả năng gây stress oxy hóa lên DNA, lipid và protein trên tế bào dây chằng nha chu người (TBDCNCN).

Mục tiêu: đánh giá tác động gây stress oxy hóa của H202 trên TBDCNCN.

Đối tượng - Phương pháp nghiên cứu: Gốc guanine oxy hóa (Ox-GS), chỉ dấu oxy hóa DNA và/hoặc NA, Malondialdehyde (MDA), sản phẩm oxy hóa lipid và protein carbonyl (PC), sản phẩm oxy hóa protein, được đo bằng phương pháp ELISA và quang phổ kế.

Kết quả: Nồng độ chỉ dấu oxy hóa DNA/RNA khác biệt có ý nghĩa giữa các nhóm (p<0,05) và giữa từng nồng độ H2O2 khác nhau với nhóm chứng âm (p<0,05) sau 2 giờ. Tuy nhiên, sau 24 giờ, giữa các nhóm không khác biệt có ý nghĩa (p>0,05). Nồng độ MDA không có sự khác biệt giữa các nhóm ở cả thời điểm sau 2 giờ và sau 24 giờ (p>0,05), tuy nhiên có sự khác biệt giữa các dung dịch thử nghiệm với nhóm chứng âm (p<0,05). Nồng độ PC không có sự khác biệt giữa các nhóm (p>0,05) và giữa các dung dịch thử nghiệm với nhóm chứng âm (p>0,05).

Kết luận: H2O2 nồng độ thấp có khả năng tạo stress oxy hóa trên TBDCNCN, chủ yếu là oxy hóa DNA/RNA và lipiD Tác động này thay đổi theo thời gian và cần nghiên cứu để tìm hiểu thêm về các tác động trên lâm sàng.

Từ khoá: H2O2, stress oxy hóa, chỉ dấu sinh học

ABSTRACT :

Nguyen Thu Thuy, Rudee Surarit * Y Hoc TP. Ho Chi Minh * Supplement Vol. 21 - No 2 - 2017: 1 - 4

Background: H202 is often used as an exotic oxidative stress inducer in the studies on cell culture, but never learned about the capacity of causing oxidative stress to DNA, lipids and proteins in human periodontal ligament cells (HPHLC).

Objectives: The aim of this study was to investigate the ability of H202 in inducing oxidative stress in HPHLC.

Materials and methods: Malondialdehyde (MDA) and Protein carbonyls (PC) concentrations were measured using a spectrophotometric assay, whereas levels of oxidized guanine species (Ox-GS) were determined via ELISA.


Results: Concentrations of DNA/RNA oxidative stress biomarkers were different between groups (p<0.05) and between each different H2O2 concentration and negative control group (p<0.05) after 2 hours. However, after 24 hours, there was no significant difference (p>0.05). MDA concentrations did not differ between groups at all-time points (p>0.05), but there was significant difference between test solutions and negative control group (p <0.05). There was no significant difference in PC concentrations between groups (p>0.05) nor between test solutions and negative control group (p>0.05).

Conclusion: H2O2 at low concentration was capable of producing oxidative stress on HPDLC, mainly on DNA/RNA and lipid. This effect changed over time and should be studied to learn more about the clinical impact.

Key words: Hydrogen peroxide, oxidative stress, biomarker

Toàn văn HTML |  Toàn văn PDF