Untitled Document
Đăng nhập
Username:
Password:
Liên hệ quảng cáo

Số lượt truy cập

Đang có 1 người xem.

Search in TCYH

Keywords    

TÌM KIẾM NÂNG CAO          
  Tác giả :
Nhan đề :
Tóm tắt :
Title :
Abstract :
Từ năm :    đến :

* Năm 2018 - Tập 22 - Số 6
MỐI LIÊN HỆ GIỮA HÌNH THÁI HỌC VÀ CHỨC NĂNG TÂM TRƯƠNG THẤT TRÁI Ở BỆNH NHÂN BỆNH CƠ TIM PHÌ ĐẠI

Trần Vũ Minh Thư*, Phạm Nguyễn Vinh*,**,***

TÓM TẮT :

Mục tiêu: Sự ảnh hưởng của hình thái học lên chức năng tâm trương thất trái ở bệnh nhân bệnh cơ tim phì đại (BCTPĐ) chưa được tìm hiểu rõ ràng. Vì vậy, chúng tôi tiến hành xác định mối liên hệ giữa hình thái BCTPĐ và rối loạn chức năng tâm trương thất trái.

Thiết kế nghiên cứu: Cắt ngang mô tả và phân tích.

Phương pháp và kết quả: 96 bệnh nhân BCTPĐ từ Bệnh viện tim Tâm Đức và Viện Tim Tp. HCM, thời gian từ tháng 12/2015 đến 11/2017, được đưa vào nghiên cứu. Tất cả bệnh nhân được làm siêu âm tim đánh giá hình thái học và chức năng tâm trương. Bệnh nhân được chia thành 5 nhóm: thất trái phì đại không đồng tâm, vách liên thất dạng sigmoid, thất trái dày đồng tâm, mỏm và không xác định. Mẫu nghiên cứu có 62 nam (64,6%); tuổi trung bình đưa vào nghiên cứu 51,3 ± 15,5. Thể thất trái phì đại không đồng tâm thường gặp nhất (72 bệnh nhân (75%)). Không có sự khác biệt có ý nghĩa thống kê về tỷ lệ rối loạn chức năng tâm trương (p = 0,17), vận tốc sóng E’cũng như tỷ lệ E/E’ giữa các nhóm (p = 0,3). Không có nhóm nào có mối liên hệ với rối loạn chức năng tâm trương thất trái. Bề dày tối đa thành tim ≥ 26 mm có liên hệ với tỷ lệ E/E’ với OR = 12,9; KTC: 1,1 – 147 (p = 0,04) và có liên hệ với rối loạn chức năng tâm trương OR = 4,2; KTC: 1,1 – 15,8 (p = 0,03).

Kết luận: Thể bệnh cơ tim phì đại ảnh hưởng như nhau lên chức năng tâm trương thất trái ở bệnh nhân BCTPĐ. Bề dày tối đa thành tim ≥ 26 mm có liên hệ với rối loạn chức năng tâm trương thất trái.

Từ khóa: Rối loạn chức năng tâm trương, hình thái học, bệnh cơ tim phì đại.

ABSTRACT :

Objectives: The impacts of morphology on left ventricular diastolic function in hypertrophic cardiomyopathy (HCM) have been unknown. Hence, we sought to define the relationship between morphology and left ventricular diastolic dysfunction among patients with HCM and preserved systolic function.

Design: Cross – sectional study.

Methods and Results: Databases from Cardiology Tam Duc Hospital and Hochiminh City Heart Institute comprising 96 HCM patients with normal systolic function were interrogated between 12/2015 to 11/2017. Echocardiography was indicated for evaluating morphology and left ventricular diastolic function. HCM morphology was classified as described in five groups (reverse, sigmoid, symmetric, apical and undefined). In the sample, there were 62 men (64.6%); the average age of 51.3 ± 15.5 years. Reverse morphology was most commonly observed (72 patients (75%)). There is no difference significantly in the ratio diastolic dysfunction (p = 0.17), E’ velocity, E/E’ ratio (p = 0.3) between groups. There is no relationship between fives groups and left ventricular diastolic dysfunction. The maximal heart wall ≥ 26 mm correlates to E/E’ ratio (OR = 12.9; 95% CI: 1.1 – 147, p = 0.04) and to left ventricular diastolic dysfunction (OR = 4.2; 95% CI: 1.1 – 15.8; p = 0.03).

Conclusions: Morphology pattern impacts on diastolic dysfunction at the similar degree in HCM. The maximal heart wall ≥ 26 mm correlates to diastolic dysfunction.

Key words: Diastolic function, morphology, hypertrophic cardiomyopathy.

Toàn văn HTML |  Toàn văn PDF